RSS

Barcelona không phải là Athens

07 Mar

Hàng nghìn sinh viên đổ ra đường để phản đối chính sách cắt giảm về giáo dục của Chính phủ. Trong bối cảnh khủng hoảng và thắt chặt chi tiêu, trước thời điểm Chính phủ chuẩn bị điều chỉnh ngân sách và các nghiệp đoàn nung nấu tổ chức đình công, làn sóng biểu tình này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.

Valencia và Barcelona là hai thành phố có đám đông biểu tình đông nhất. Ở Valencia – nơi mà cảnh sát phải trấn áp đám đông bằng biện pháp cực mạnh vào tuần qua, học sinh khối phổ thông trung học biểu tình đòi lắp hệ thống sưởi trong lớp học và cuộc biểu tình hôm thứ 4 diễn ra trong hòa bình. Ở Barcelona, mọi chuyện lại “không may mắn” như vậy, các cảnh tượng bạo lực không ai ngờ đến đã diễn ra. Những kẻ quá khích đốt các thùng rác và xe ô tô, cố ý phá hoại các trụ sở ngân hàng. Hơn nữa, họ liên tục gây tắc nghẽn giao thông ở đường phố và chiếm gần như toàn bộ quận Gracia. Cuối cùng, để đảm bảo an ninh cho một sự kiện quan trọng đang diễn ra ở Barcelona, hàng rào cảnh sát đã được thiết lập nhằm ngăn cản đám đông kéo đến gần khu vực Quảng trường España – nơi đang tổ chức Đại hội Di động Thế giới (Mobile World Congress). Đến đây, tôi băn khoăn một điều: liệu “mùa xuân Arab” đã lan đến vùng đất Đại Trung Hải này!?

Biểu tình ở Valencia

Chẳng luật nào cẩm biểu tình cả – đó là điều chắc chắn. Sinh viên có thể bày tỏ sự bất đồng về chính sách giảm chi tiêu cho giáo dục. Trong thời buổi khó khăn hiện giờ của Tây Ban Nha, những chính sách cắt giảm kiểu này là không thể tránh khỏi. Cắt giảm đồng nghĩa với giảm số lượng giáo viên, học bổng và các cơ hội khác; đồng nghĩa làm tổn hại đến chất lượng giáo dục. Tuy nhiên, cần phải lên án các thế lực chống phá chế độ, lợi dụng sinh viên để châm ngòi cho các cuộc bạo loạn. Chỉ cần một thỏa hiệp xã hội là có thể ngăn chặn được sự hỗn loạn này. Vậy mà chẳng có tiếng nói nào được cất lên. Có nhiều bài học kinh nghiệm cần được rút ra trong cuộc biểu tình lần này để đưa xã hội lên tầm cao mới: công bằng hơn và tiến bộ hơn. Thật nực cười khi ai đó nghĩ rằng thỏa hiệp sẽ đạt được thông qua bạo lực.

Cơn bão khủng hoảng kinh tế đã phác họa nên bức tranh châu Âu với những nét chấm phá về tình hình chính trị, kinh tế, xã hội của các thành phố. Giờ đây, chúng ta thấy được một Lisbon chấp nhận định mệnh rõ ràng; một Dublin với những bước phục hồi ban đầu và Athens ngập sâu trong nợ nần tài chính. Trong khi các thành viên còn lại đang vật lộn với những khó khăn riêng của mình. “Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh”. Tây Ban Nha không phải là Hy Lạp và Barcelona không phải là Athens. Bởi cả hai thành phố đều có những sự điều chỉnh khác nhau về chính sách. Thủ tướng Rajoy đã có lời lẽ thật thống thiết: “Tôi cầu xin người dân Tây Ban Nha hiểu rằng việc đề ra các chính sách là không dễ dàng gì”. Mặt khác, Tây Ban Nha đang cố gắng đạt được thỏa thuận riêng với Brussels (về các chỉ tiêu của đất nước). Tình thế của Rajoy lúc này quả đúng là “một cổ, hai tròng”. Một khi làm hài lòng Brussels thì những chính sách cải cách của Rajoy sẽ trở thành những “liều thuốc độc” đối với người dân sở tại.

Một bên là quốc gia – một bên là liên minh. Cán cân này liệu có tồn tại một điểm cân bằng, ít ra là vào lúc khó khăn này, để Rajoy tựa vào!?

“Hãy cho Rajoy một điểm tựa, để ông ấy nâng đất nước Tây Ban Nha ra khỏi cơn bĩ cực này”, tôi luôn thầm mong điều đó.

 

Tags: , , , , , , ,

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: